tháng tư là lời nói dối của em truyện
Cận Ngộ Bạch cúi đầu, hôn lên vết sữa trên môi cô, ở bên tai cô hừ cười, "Thời Lê, bây giờ em biết nói dối rồi." Toàn thân Thời Lê mềm nhũn bởi thanh âm âm trầm ấy, cây kem được cô giữ chặt trong tay thoắt bị lấy đi, giây tiếp theo liền bay vào thùng rác. Thời Lê: "…" Vậy mà cô lại trúng chiêu? _ Mục lục _ _ Ngoại truyện _ Ngoại truyện 01
Chương 34: mặc kệ anh ta đổi đi, tôi chiều.*. Đăng vào Tháng Hai 7, 2021 bởi Claret. Bài hát Sóng dữ có yêu cầu cao về độ ổn định giọng hát, hơi thở và kỹ năng hát, nếu không vào đúng chỗ thì sẽ không theo kịp cảm xúc của phần đệm, trông có vẻ bị trôi ngược
Lời nói dối cứ như vậy bị vạch trần, lại còn phải miễn cưỡng vui vẻ trước mặt em gái và đàn em khóa dưới, khống chế toàn bộ. Hoắc Tư Noãn chính là Hoắc Tư Noãn, Hoắc Yên cảm thấy mình vĩnh viễn không thể trở thành dạng người như vậy được.
Vay Tiền Nhanh Ggads. THÁNG TƯ LÀ LỜI NÓI DỐI CỦA EM 81 lượt thích / 418 lượt đọc tháng tư được mọi người biết đến là tháng nói dối bởi lẽ tháng tư được bắt đầu vào ngày 1/4 hay được gọi cách khác là Cá Tháng Tư cái ngày mà tất cả mọi người được phép đùa giỡn với nhau mà không sợ hiểu lầm hay đánh giá không hay nguồn tên truyện ''tôi là Xuân Trường , năm nay là học sinh lớp 11 trường THPT Nguyễn Hồng Đức A, tôi vốn là một người không tin vào tình ,nhưng...ý tưởng đó đã dập tắt khi tôi gặp được cậu ấy..'' ''tôi là Minh Vương, học sinh lớp 11 trường THPT Nguyễn Hồng Đức A , tôi rất thích chơi đá bóng , ước mơ của tôi là được làm một cầu thủ đá bóng, về chuyện tình cảm...có lẽ nếu nói ra thì sẽ khó chấp nhận ,nhưng hiện tại tôi đang thích vị lớp trưởng lớp 11D3 và đó cũng là lớp của tôi'' ngày viết 20 tháng 8 năm 2022 ngày đăng 26 tháng 8 năm 2022 ngày kết thúc ... Có thể bạn thích? NGỤY TRANG HỌC TRA Tác giả QuynhTho2602 1601624 135991 Tác giả Mộc Qua Hoàng Thể loại đam mỹ, hoan hỉ oan gia, cường cường, vườn trường, HE. Nhân vật chính Hạ Triều x Tạ Du Nhân vật phụ Thầy cô và các bạn học . Tiến độ bản gốc hoàn thành 112 chương + 3 Ngoại truyện GIỚI THIỆU Tạ Du cùng Hạ Triều vốn là đại ca hai lầu Đông và Tây, đáng lẽ theo lệ thường nước giếng không phạm nước sông, nhưng lên đến lớp mười một, hai vị "thiếu niên phản nghịch" thuộc dạng phong vân trong trường không chỉ được xếp vào cùng một lớp mà còn trở thành bạn cùng bàn. Hai tên này rõ ràng là học bá mà lại giả vờ làm học tra, diễn ngược diễn xuôi, cứ đến kì thi là tranh nhau hạng nhất đếm ngược, ngoài mặt thì ngày nào lên lớp cũng giả vờ chơi game, tỏ vẻ không tranh sự đời, sau lưng lại vụng trộm học tập. Sau đó... hai đầu gấu trường nói chuyện yêu đương. Mình xin lỗi bạn edit, vì chưa có sự edit mà đăng truyện này lên. Mình cũng muốn đọc trên wordpress nhưng chữ nhỏ quá không có chế độ phóng to mình đọc không được vì mình bị cận nên mình đăng lên để phóg to chữ cho dễ đọc,nếu mà bạn edit có ý kiến thì mình sẽ xóa. Cảm ơn Đây là đường link của bạn edit ai đọc chữ mà không cần phóng to thì vào link đọc ủng hộ bạn edit nha TÔI YÊU NGƯỜI HẦU CỦA TÔI Tác giả BaoKris 203324 6196 H+++, có SM, HE NGƯỜI TÌNH NÔ LỆ Tác giả BaoKris 235591 7067 "Tôi nghĩ cậu không có khả năng trả khoản nợ đó cho tôi đâu, phải chi cậu hãy theo tôi về làm người của tôi, tôi nói gì phải nghe lấy, tôi bắt làm gì cậu phải làm theo, tôi bắt cậu ở đâu cậu phải ở đó, cậu sẽ là con chó trung thành của tôi cả đời này." - Cố Dạ Bạch một tay túm cổ áo, một tay nâng cằm Hạ Mộc lên gần với mặt hắn. Đây là những lời mà hắn trói buộc Hạ Mộc vào cuộc đời hắn bắt đầu từ thời điểm này. ..... HOÀN-[ĐAM MỸ/CAO H/THÔ TỤC] CP TUI ĐU PHẢI HE Tác giả Mua1301 481279 16911 Hán Việt Ngã khái đích CP tất tu HE Tác giả Ngã Thái Điềm Liễu Edit Mưa Tình trạng Hoàn thành 21 chương Tình trạng edit 14/11/2022 - 20/11/2022 Hoàn thành Thể loại Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , H văn , Nhẹ nhàng, Mỹ nhân thụ, hài hước.  - BẢN EDIT CHỈ ĐÚNG 60-70% BẢN EDIT CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG ĐỪNG MANG ĐI NƠI KHÁC! KHÔNG CHUYỂN VER, KHÔNG RE-UP! [Đammỹ] Cắn Lên Đầu Ngón Tay Anh! Tác giả Giang-002 866410 75452 Thể loại 1v1, HE, Vườn trường ngọt văn. Ngọt, ngọt, ngọt ~~ Sủng Cp [Lạnh lùng, đẹp trai, đánh nhau giỏi, học thần công x xinh đẹp tự luyến, tính cách tốt, học tra thụ] Chuyển ngữ Cát Cánh Mặc dù Sở Dụ là một học tra không còn đường cứu chữa, nhưng không thể... phủ nhận là cậu ta có gia cảnh tốt, nhan sắc lại còn cao đến mức khiến các bạn không thể không công nhận cậu là giáo hoa của trườgn tư nhân Gia Ninh. Cả trường đều biết, Sở Dụ nhìn không vừa mắt nhất chính giáo thảo Lục Thời, là người nhiều lần đứng nhất toàn khối, cầm nhiều giải thưởng thi đua tới nỗi mềm tay, trong trẻo nhưng lạnh lùng, tự gò bó chính mình, biểu tình như không hề quan tâm tới bất cứ thứ gì. Cho tới khi, sau giờ tan học, có người nhìn thấy trong rừng cây nhỏ của trường học, Sở Dụ lôi kéo tay áo sơ mi trắng của học thần, vô cùng đáng thương, "Lục Thời, cho em cắn một miếng thôi, em nhất định sẽ nhẹ nhàng mà." Lục Thời đưa tay để vào miệng Sở Dụ, "Cắn mạnh một chút cũng không sao." ~~~ [ĐamMỹ]Nhân Tính Giam Cầm Tác giả Pong_Gey 37868 561 Tác giả Ái Giảng Đồng Thoại Cố Sự Thể loại Hiện đại, ngược văn, niên thượng, đoản văn Nguồn Sosad QT + Raw am Mỹ Số chương 14 chương Sau khi mang thai, tôi được người giàu có và quyền lực cưng chiều [xuyên sách] Tác giả Kanya_2004 1625451 117128 Tác giả Thất La CP Khống chế hết thảy đại lão công VS vừa ngọt lại mềm làm nũng thụ. Tag Sinh con, hào môn thế gia, xuyên thư 91C+11PN [Đammỹ] EM LÀ THÚ CƯNG CỦA TÔI Tác giả Reviil 32752 1363 Tác giả Reviil Thể loại đam mỹ, 1x1, anh tuấn ôn nhu công x nhút nhát đáng yêu thụ Couple Lam Phong x Hàn Đông Vì đây lấy ý trong giấc mơ của chính tác giả nên mong mọi người tôn trọng giấc mơ của Reviil tui chân thành cám ơn VĂN ÁN Đã bao giờ bạn nghe "Thú cưng là người yêu" chưa? Thế giới này sẽ cho bạn thấy nếu bạn có một thú cưng, đồng nghĩa với việc bạn có người yêu đấy Hắn - được mọi người gọi là Hoàng Tử Mưa vì khi muốn hắn sẽ kéo mưa đến bất cứ lúc nào mình muốn, tính tình luôn trầm ổn Cậu - một chú mèo lang thang không ai cần cũng chẳng ai quan tâm cậu cả, từ khi sinh ra đã bị thế giới xung quanh bỏ mặc nhưng vẫn cứ vô tư Rồi hai số phận này sẽ thế nào? Không ai đoán trước nó sẽ thế nào cả... trừ con tác giả này ra =]] [Đammy]Ngược Khai Tâm Tác giả Hwinh13 107074 7805 BE Nước mắt rơi xuống, thì ra, Hoàng Dục Nghiêm cũng vì thằng khờ này mà khóc, thì ra, thằng khờ này cũng có thể có được nước mắt của hắn, thì ra ... Khờ à, ngươi có biết không, có một người thông minh tên Hoàng dục Nghiêm yêu một thằng khờ là ngươi đó, nhưng ngươi đã đi xa rồi .... [EDIT] - NHÓM THÚ PHU CỦA TA - Tác giả salad-days-06 517355 29417 Tên Nhóm Thú phu của ta Tác giả Tiểu Cố Editor Salad days Thể loại đam, SONG TÍNH, NP, thú nhân, sinh tử, HE Văn án Tinh cầu 'Lam tinh' có tỷ lệ giống đực và giống cái 10001. Lại trọng sinh làm một giống cái ở tinh cầu này, Thời Dĩ Thiên theo luật phải gả cho một nhóm các trượng phu, lại còn phải thu nạp thêm 10 vị trắc phu,..... - Văn án vậy thôi chứ thụ không lăng nhăng, không cẩu huyết nhé. - Quan trọng đây là SONG TÍNH có SINH TỬ luôn nha. Không thích xin đừng vào. Tác giả saybaytong 9486 318 Thể loại Đam mỹ, 1x 1, He Tác giả Thụy Giả Tình trạng edit Hoàn Văn án Chuyện tình cảm, miễn cưỡng không có hạnh phúc, Lúc trước anh dùng thủ đoạn sai lầm mạnh mẽ chiếm được Sở Kha, Lúc bắt đầu đã là sai lầm, cho nên tình yêu chân thành của anh đều bị đổi chất. Con người cao ngạo như Sở Kha chỉ cảm thấy nhục nhã, Còn tình yêu của anh, cái gì cũng không phải. Cho nên, Kiều Phi quyết định buông tay , Cho Sở Kha tự do, cũng là cho chính mình tự do. Anh rõ ràng đã quyết định buông tha Sở Kha , Vì cái gì hiện tại người không chịu buông tay, ngược lại chính là Sở Kha?
Có lẽ là một chút hồi ức, có lẽ là một chút hoài niệm. Nhưng tất cả, không chỉ là như vậy.... Tình yêu, mình và chị, là những ngày tháng tươi đẹp, là biến cố bất chợt không thể ngờ tới, là quyết định gian nan không ngày mai... Là hiện tại, là hôm nay, là cùng nhau bước tiếp đi, hay là vĩnh viễn như hai đường thẳng cắt nhau rồi xa nhau mãi mãi... Mời các bạn đón đọc... ...................... Đôi lời muốn nói về chương đầu Đây là mình viết ra một chút về thời điểm quen nhau giữa mình và chị, về tình cảm tay nắm tay, những tháng ngày hạnh phúc. Thế nên giọng văn của chương đầu sẽ có phần non nớt và trẻ con. Bạn đọc thông cảm. Chương 2 Biến Cố nội dung sẽ sâu sắc hơn rất rất nhiều. Mọi người có thể đọc lướt qua chương đầu để lấy nội dung. Tuy nhiên, mình vẫn hi vọng các bạn có thể đọc hết, như thế nội dung mới có thể liền mạch và đó cũng là tâm huyết của mình. Cám ơn các bạn! ..................... 11h đêm, đang ngồi trước màn hình máy tính thì điện thoại tự dưng rung lên báo tin nhắn, thầm nghĩ lạ lùng vì ai nhắn cho mình giờ này đây. Tò mò bật lên xem thì là tin nhắn của chị -Em có bận không, tối mai 25/05 sang VNU xem Got Talent cùng chị nhé, chị chân thành mời em đó. VNU là viết tắt của Đại học Quốc gia Hà Nội Mình cũng giật mình, nói thực là hai chị em lâu quá rồi chẳng gặp nhau, lâu quá rồi chẳng còn liên lạc. Lí do cũng rất đơn giản chị lấy chồng rồi… Hồi ức chợt ẩn chợt hiện lại trong đầu… Ngày ấy tháng ấy năm ấy… Chắc các bạn cũng đều biết, con gái thì thường trưởng thành trong suy nghĩ nhiều hơn con trai. Thế nên thường con trai rất thích có “chị kết nghĩa”. Để tâm sự, để bày tỏ,…ngẫu nhiên tiến tới ai chả từng thầm mến một người hơn tuổi mình. Nhưng con gái cũng giống ta, họ cũng chỉ thích yêu người hơn tuổi mà thôi. Hai chị em chơi với nhau thân thiết lắm, chị là hot girl với mình là như thế, facebook cũng tầm gần nghìn người theo dõi, biết chị qua lời khoe của một đứa cùng lớp, đại loại là đâu đó nó nhìn thấy ảnh của chị, chứ chẳng biết gì nữa. Bản tính tò mò của một cậu trai mới chân ướt chân ráo vào đại học trỗi dậy, lần mò ra facebook của chị, cũng gửi một lời mời kết bạn như để chờ đợi một kì tích xuất hiện. Ngẫu nhiên làm sao chị cũng đồng ý kết bạn. Ôi cái khoảnh khắc thông báo ấy hiện lên, thật bất ngờ cũng cũng lại có cảm giác phấn khích. Chị chấp nhận rồi kìa! Chị và mình là bạn bè rồi kìa! Rồi thời gian dần trôi, mỗi khi chị có viết dòng trạng thái, mà đúng cái mình có thể khai thác là vào bình luận một hai. Công nhận chị dễ thương dễ tính, thường thường cũng trả lời bình luận cả á, thích, mỗi lúc như thế lòng lại lâng lâng. Từng ngày từng ngày cứ thế lướt qua, chị như một cơn gió mát thoang thoảng cùng mình vẽ nên năm nhất đời sinh viên. Cũng coi như là một năm đá đưa qua lại, lần đầu tiên nhắn tin cho chị. Không còn cảm giác hồi hộp như ban đầu, hai chị em cũng trả lời bình luận nhau không biết bao lần, nhưng vẫn có cảm giác chờ đợi mỏi mòn. Tiếng ting ting’ của messenger facebook vang lên, thổn thức lắm. Cơ mà chị đáng yêu, trả lời tin nhắn như trả lời bình luận, cứ như hai chị em quen thân lắm rồi cơ. Thế là từ ấy, sợi dây móc nối bắt đầu. Chắc phải sang đầu kì hai năm hai, mới lấy hết quyết tâm, sang Vnu chơi lần đầu tiên, để gặp chị. Đại học là một môi trường mở, không có những ràng buộc như cấp 3, lại cũng không còn mộc mạc trong tâm hồn. Nhớ khi xưa bạn bè chơi với nhau nhiều, nhưng nào đã hẹn ai đi chơi riêng, nhất là bạn khác giới. Có lẽ 18 là mốc ta trưởng thành hơn trong tâm lí một cách rõ rệt. -Chị ơi, mai em nghỉ, hay mai em sang bên ý nhé? Chị đồng ý không? Thôi thì cứ làm liều đi, chả mất gì, với lại cũng chỉ là sang chơi thôi mà, chị không đồng ý hay bận thì rồi tính tiếp. Mình đã nghĩ vậy và gửi tin nhắn cho chị. Một lúc sau thì nhận được câu trả lời -Mai hả em? Hi, sao không nói sớm đi, may là mai chị rảnh nha. Oke đi em. Em chỉ việc sang đây, còn đi chơi cứ để chị lo, kiki. Đoán đoán chắc chị cũng bất ngờ, chắc cũng do dự mãi mới đồng ý, nhưng mà kệ, “haha, chị nhận lời rồi kìa, nôn nao quá đi thôi, ngày mai là được gặp người con gái vừa đáng yêu vừa xinh đẹp ấy rồi kìa’, xem nào, vui quá đi”. Trời lúc ấy đã chuyển mát, chỉ hơi se se, không còn cái giá lạnh cắt nữa, lần đầu tiên nhìn khuôn mặt thật của chị mà tim đập rộn ràng. Chị dễ thương, cá tính, nhưng không phải hết mình như trên facebook,…chị cũng ngại, cái ngại ngùng thể hiện rõ trên mặt làm chị càng đẹp hơn in my eyes. Cười, hai người cùng cười, cái khuôn mặt cười kiểu không biết nói gì của chị lúc ấy đến giờ mình vẫn nhớ như in. Thể hiện hết bản lĩnh bắt chuyện, mà cái câu đầu xàm xí nhất ngẫm lại vẫn thấy ngô nghê “Hello chị”! Bao nhiêu cách bắt chuyện nghĩ trong đầu cuối cùng buột ra được câu này. Hai chị em chậm chậm đi dạo trong khuôn viên trường. Mà chị bảo, VNU không phải là trường, chị bảo mỗi sinh viên VNU năm nhất đều được nhắc câu này. Nên chắc là đi dạo quanh khuôn viên các trường thành viên mới đúng. Cạnh VNU là sư phạm, ngớ ngẩn thế nào chị lại rủ sang bên ấy ăn kem. Kem sư phạm nhiều, nhưng vị không đặc biệt, chỉ là trời hơi se nên ăn vào khiến mình có cảm giác khác lạ. Nhưng có chị đi cùng, cho dù là nuốt đá chắc cũng làm thân nhiệt cao lên mất. Nhẹ nhàng như những cánh hoa rơi, thoảng thoảng như hương hoa phong lan, hai chị em hôm đó cũng chị dạo bước cùng nhau, thi thoảng ăn đồ linh tinh rồi ngồi ghế đá trò chuyện. -Bye bye chị, em về nha! -Hi, bye em, lâu lắm rồi chị không thả mình thư giãn như này đấy. Về cẩn thận nha em! Hết buổi hẹn hò đầu tiên, trong lòng một đứa trai 19 chưa lớn nghĩ như vậy. Không quá cao trào, nhưng lại đầy hàm xúc. Thời gian sau đó hai chị em như ăn ý nhiều hơn, liên lạc cũng nhiều thật nhiều hơn. Sau mình biết được rằng, cho dù có là hot girl thì cũng chẳng hẳn là nhiều bạn nhiều bè, chân thành dùng cảm xúc đối đãi, thì tất nhiên cũng nhận lại được xúc cảm mong muốn. Mình đã dùng cả năm nhất của mình trong việc thích một ai đó chỉ để chờ đợi những status từ một người mà thôi. Trong một lần trò chuyện chị có nói -Em là một cậu trai khác lạ, suy nghĩ của em lớn hơn độ tuổi của em đó. Hihi, tuy có nhiều lúc tỏ ra ngô nghê nhưng lại rất chịu khó lắng nghe tâm sự. Nói chuyện với em rất thoải mái, những lúc ấy, chị cảm thấy người mình nhẹ nhàng hẳn đi. Thân nhau hơn nên chị cũng thường sang đây chơi, chị bảo chị không biết đi xe máy hơi tiểu thư, nên cũng chịu khó bắt bus sang đây. Gặp được nhau là vui lắm, những câu chuyện kể dường như chẳng bao giờ hết. Rồi như chợt nhận ra, mình yêu chị từ lúc nào… Nhưng chẳng dám nói. Ngày 20 tròn, ngày bước sang 21, thời gian lại bất giác qua đi, bỏ qua chuyện học hành, nói riêng về mặt nam nữ thì yêu mỗi chị mà thôi. Nhưng cách biệt nhiều, có lẽ, cũng chỉ là có lẽ, trong lòng chị cũng có phần của mình. Vậy nên mình cũng xác định, đã có nhau thì sao phải vội bày tỏ. Mai sau ra trường, độc lập về mọi mặt, yêu nhau chờ nhau mấy năm có xá gì… Nhưng thời gian không đợi người. Ngày tới cũng phải tới, đầu năm 2015 lớp chị chụp kỉ yếu, đội trên đầu cái mũ cử nhân, nhìn chị long lanh trong bộ quần áo, mình thực sự vui, giống như niềm háo hức khi mình được ra trường vậy, nhưng cũng thực sự buồn, vì chị bận dần rồi, thời gian dành cho hai người bị ít đi, rồi ngoài đời kia bao nhiêu là cám dỗ với người con gái thanh thuần hăng say yêu đời như chị, …mình sợ chị vấp ngã… Thế rồi chị có quyết định vào Nam, chị nói sẽ vào phụ giúp người nhà trong ấy một thời gian rồi mới tính xem ở đó hay về Bắc. -Em này, hôm trước gia định chị có nói đưa chị vào Nam một thời gian, làm trong nhà hàng của bác, để chị có kinh nghiệm. Chị chưa khoe với em vì chưa có quyết định cuối cùng. Nhưng hôm nay chị nghĩ kĩ rồi, chị sẽ vào trong ấy. Chị sợ còn bỡ ngỡ khi ra trường nhiều, nên vào làm cho gia đình bác ở đó giúp chị tiếp xúc nhiều hơn, lại vẫn có vòng tay người thân bảo vệ. Khi chị về, ngoài gia đình, chị sẽ gặp em đầu tiên. Nha em! Cái lí do chị đưa ra thật đầy đủ, làm sao biết để níu giữ đây, chỉ có phần giận chị, sao không nói với em sớm hơn. Đành gượng cười mà rằng “Em tôn trọng lựa chọn của chị”. Đó là mấy ngày mất ăn mất ngủ của mình, suy nghĩ nhiều lắm, do dự cũng nhiều lắm. Xem xem nên tỏ tình trước khi chị rời xa khỏi ánh mắt mình hay không, xem xem có nên tuyên bố quyền sở hữu với chị trước hay không. Thế rồi một câu nói của chị làm mình khựng trở lại -Yên tâm, lâu nhất 4 tháng nữa chị sẽ trở về Bắc, chị nghĩ rồi, không muốn xa nhà đâu. Sung sướng, đồng thời lại biết, cơ hội tỏ tình lần này mình bỏ lỡ rồi. Đôi khi sự chần chừ làm người ta vụt mất nhiều cơ hội. Giữa cái nắng oi ả của mùa hè, chị bước lên máy bay chuẩn bị cho hành trình dài đến vùng đất chưa từng đặt chân qua. Đưa mắt nhìn máy bay đang dần dần khuất dạng kia, vẫy vẫy tay, chị ơi, sau lớp kính kia, có nhìn thấy em hay chăng? Mấy ngày chị mới đi xa, liên lạc liên tục, thời gian gọi cũng dài hơn. Nhưng sau đó chị kêu chị bận, lại mệt, có hôm cũng chỉ có thể chúc chị ngủ ngon. Thời gian chẳng chừa một ai, cái hạn 4 tháng cũng sắp tới rồi, lòng thì nôn nao, mà mình cũng bước sang năm cuối thuở sinh viên rồi chị học 5 năm và hơn mình 2 tuổi, bận cũng nhiều, nhớ chị, nhưng cả hai người đều không rảnh rỗi là bao. -Em ơi chắc qua tết này chị mới về quá! -Vâng, công việc mà chị, năm nay trước tết không được gặp chị, ăn tết mất ngon rồi, hic. -Hì, được rồi, về chị bù nhiều quà cho! -Yêu chị nhất… -Chị cũng yêu em nhất, hihi ^^ Một đoạn tin nhắn thế này, không, phải là cả bộ nhớ tin nhắn với chị chưa mất cái nào, mình sao lưu toàn bộ để lưu giữ. Rồi một ngày, một dạo trước tết một tháng, chị bỗng nhiên như mất tích không tồn tại, facebook không, nhắn tin không trả lời, gọi cũng không bắt máy. Mình cũng cuống hết cả lên rồi, cho tới một tuần sau đó “Chị xin lỗi em”! Một câu cụt ngủn lại càng làm mình lo, gọi ngay lại, chị cũng chỉ đáp một câu, giọng hơi buồn lại pha chút tâm sự -Chuyện phức tạp lắm, đợi một thời gian nữa em sẽ hiểu. Giờ chị không đủ sức lực nói với em, nha em. Rồi chị tắt máy. Lúc đó mình đau khổ lắm, đang vui vẻ mà, chi ít chỉ có chút nhớ nhớ thương thương mà thôi, sao giờ lại ra như thế này. Lòng buồn, người buồn, chẳng có tâm trạng làm gì hết. Nhưng mình là con trai, lại thuộc kiểu người cái gì cũng để trong lòng. Ngày vẫn cứ trôi, cứ phải mang khuôn mặt tươi cười đón chào với đời. Hàng ngày vẫn chúc chị ngủ ngon. Chị cũng đáp lại, nhưng mình không hỏi đến chuyện kia nữa. Mình vẫn đợi, đợi chị vượt qua giông bão kia, cho mình một câu trả lời chính thức. Tết đến xuân sang, cái giá rét đầu xuân buốt buốt chứ chẳng có ấm áp như cái vị kem hồi đầu. Buốt ở trong lòng. Đợi chờ làm cho con người ta mất dần niềm tin hi vọng, cái khắc khoải mình chờ mới hơn tháng mà sao thấy như cả năm. Đầu tháng 3 dương 2016, hôm ấy chị có nhắn cho mình một cái tin -Sáng mai chị bay sớm, chắc 10h là chị có mặt ở Hà Nội rồi. Có thời gian, chị sẽ giới thiệu một người đặc biệt với chị cho em. Thế nhé, em không phải ra sân bay đón chị đâu. Em là một chàng trai thông minh, chắc em cũng hiểu được rồi. Chị xin lỗi, chuyện đột ngột, hôm nào đó chị sẽ nói rõ ràng với em. Một tin nhắn thật dài. Đọc xong thì tim mình cũng thắt hết lại. Đã lơ mơ đoán được xảy ra chuyện, nhưng lòng lại hi vọng một ước vọng nhỏ nhoi. Giờ thì hết rồi, hết thật rồi. Nhưng vẫn muốn được xác nhận lại từ miệng chị, vẫn muốn được nhìn thấy “anh ta”.
tháng tư là lời nói dối của em truyện