thơ anh đi công tác xa nhà

Gần 10 năm nay, Mạnh Trường luôn bận rộn với các dự án phim nối tiếp nhau, thường xuyên đi công tác nên anh phó mặc hầu hết việc gia đình, con cái cho Chị Lữ Thanh Linh, quản lý nhà trọ, chia sẻ với PV Người Lao Động, anh giám đốc công ty trong một lần đi công tác vào Bệnh viện (BV) Ung bướu Cần Thơ thấy nhiều người không có chỗ nằm, có khi 2-3 người cùng chen chúc trên một giường hoặc người nhà bệnh nhân phải trải chiếu nằm ở hành lang BV. Tác giả: Bùi Thế Uyên Mỗi mùa Vu Lan đến Nghẹn chẳng nói nên lời Con nhớ cha mẹ ơi! Lệ rơi đầy khóe mắt Nghĩa tình cao chất ngất Cha mẹ thật bôn ba Gian khổ đến lúc già Nuôi đàn con lớn cả Mỗi đứa đi mỗi ngả Chưa trọn hiếu mẹ cha Thành đạt trở về nhà Cảnh gia buồn trống vắng Khói nhang bay thầm lặng Bông hồng trắng xin dâng Gài trên áo tảo tần Vay Tiền Nhanh Ggads. Trên trang web của nhà văn Trần Nhương, tôi được đọc bài viết của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp, nhan đề "Làm thơ, nuôi chó, chọi gà...", viết về ông Nguyễn Bảo Sinh, trong đó có đoạn "Khi đọc Nguyễn Bảo Sinh, bạn đọc dễ có liên tưởng đến thơ Bút Tre. Tôi nghĩ, xét cho cùng, Bút Tre cũng là một kiểu thơ dân gian, nghệ thuật dân gian. Ở thơ Bút Tre, kiểu nửa đùa nửa thật trộn lẫn giữa hình thức và nội dung gây nên hiệu quả rất độc đáo Anh đi công tác Plây Cu dài dằng dặc biết ngày nào ra". Trước hết phải nói rằng tôi rất thích thơ Bút Tre và rất cảm phục nhân cách của ông qua nhiều bài viết trên báo về ông, một người sống khảng khái, hết lòng vì công việc, vì mọi người, thanh bạch cho đến cuối đời. Thơ của ông được nhiều người, nhất là trong những năm tháng còn chiến tranh, yêu thích, không những thuộc mà còn sáng tác ra nhiều bài thơ kiểu "Bút Tre" mà nhiều người gọi là "thơ hậu Bút Tre". Nhà thơ Ngô Quang Nam, nguyên Giám đốc Sở Văn hóa - Thông tin Phú Thọ, nguyên Chánh Văn phòng Bộ Văn hóa Thông tin, trong một cuốn sách viết về Bút Tre đã cho biết nhiều bài thơ không phải do Bút Tre sáng tác mà là của nhiều người khác làm ra theo kiểu thơ "Bút Tre", khi ông Bút Tre được nghe đã phải thốt lên "bái phục dân gian!”. Tôi kể ra như vậy để nói rằng hai câu thơ mà nhà văn Nguyễn Huy Thiệp dẫn ra trên đây tôi biết không phải là của Bút Tre mà là của những tác giả hậu Bút Tre. Cuối năm 2007, tôi có viết bài báo về nhà báo lão thành Đặng Minh Phương, nguyên Vụ trưởng, Trưởng Cơ quan đại diện báo Nhân Dân tại Quảng Nam - Đà Nẵng nhan đề "Cây bút nặng tình, "ông trạng" nói lái cự phách" Báo An ninh thế giới, số cuối tháng 12/2007. Tôi biết ông Đặng Minh Phương từ những năm chiến tranh chống Mỹ tại chiến trường Khu V, biết ông là một "ông trạng" nói lái cự phách, hay làm thơ và kể chuyện tiếu lâm nói lái, sau này một lần "suýt" bị kỷ luật vì làm một bài thơ nói lái đăng trên một tờ báo tết. Ngày Hội Văn nghệ Giải phóng Trung Trung Bộ Khu V cũ họp đại hội trên chiến khu, trong đêm văn nghệ mừng đại hội thành công, ca sĩ Thu Vân, diễn viên Đoàn Văn công giải phóng Trung Trung Bộ dẫn chương trình mà bây giờ người ta cứ thích gọi là giới thiệu nhà thơ Thu Bồn ra đọc trích đoạn một trường ca ông mới sáng tác. Đọc xong, nhà thơ Thu Bồn đi vào cánh gà cũng là lúc ca sĩ Thu Vân đi ra sân khấu. Ý chừng muốn cảm ơn Thu Vân và cũng là chỗ thân tình, Thu Bồn khẽ vỗ vỗ vào vai chị. Ngồi dưới hội trường xem biểu diễn, thấy cảnh này, nhà báo Đặng Minh Phương liền ứng khẩu hai câu thơ và đọc cho mấy "khán giả" ngồi cạnh nghe Thu Vân giới thiệu Thu Bồn Thu Bồn cảm động sờ...vai Thu Vân. Từ sau đêm liên hoan văn nghệ ấy, nhà báo Đặng Minh Phương còn được mọi người gọi là... "nhà thơ Bút Tre" của Khu V. Gần đây, đến thăm nhà báo Đặng Minh Phương, tôi lại được trò chuyện cùng ông về thơ nói lái và thơ Bút Tre. Bất ngờ ông hỏi tôi - Cậu có biết ai là tác giả của câu thơ "Anh đi công tác Plây/ Cu dài dằng dặc biết ngày nào ra..." không? Tôi chưa kịp trả lời thì ông nói luôn, ông chính là tác giả của hai câu thơ này, rồi kể cho tôi nghe hoàn cảnh ra đời của hai câu thơ đó. Đó là vào dịp tết năm 1980, ông được một người bạn là Trưởng ty Lao động tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng rủ lên Pleiku thăm một số bạn chiến đấu cũ. Tết năm đó, Đoàn đại biểu Đảng và Chính phủ do một Phó Thủ tướng Chính phủ dẫn đầu vào chúc tết đồng bào và chiến sĩ tỉnh Gia Lai - Kom Tum. Tại nhà khách của tỉnh, nhà báo Đặng Minh Phương gặp ông N, một người bạn cùng quê, là thư ký riêng của Phó Thủ tướng. Vốn vui tính, hay kể chuyện tiếu lâm, lại gặp bạn cũ trong ngày tết, giữa lúc vui chuyện Đặng Minh Phương đùa đùa thật thật với ông N - Này, ông vừa vào đây mà bà vợ ông đã gửi thư theo, ghê thật! Ông N. ngẩn người, chưa hiểu bạn mình nói gì thì Đặng Minh Phương đọc hai câu Anh đi công tác Plây Cu dài dằng dặc biết ngày nào ra... Thế là ông N. và mọi người xung quanh cười ngặt nghẽo. Chưa hết, hôm tiễn ông N. trở ra Hà Nội, nhà báo Đặng Minh Phương làm hai câu thơ tiếp theo tặng bạn và dặn bạn mình khi về nhà thế nào cũng phải đọc cho bà xã nghe Anh đi công tác Plây Cu về anh lại đến ngay với nàng! Nhà báo Đặng Minh Phương kể xong, tôi tủm tỉm cười "khoe" với ông, tôi cũng là "đồng tác giả" của bài thơ này. Cuối năm 1980, trong một chuyến trở lại Quảng Nam - Đà Nẵng công tác, tôi được nghe một người bạn, cũng là nhà báo, đọc cho nghe hai câu thơ Anh đi công tác Plây Cu dài dằng dặc biết ngày nào ra... Nghe xong hai câu thơ trên, tôi cảm thấy như thiêu thiếu thế nào, nhưng bạn tôi không biết hai câu thơ tiếp theo. Vốn quê Phú Thọ, đồng hương với nhà thơ Bút Tre, nên cũng có tính tếu táo, tôi nghĩ phải làm tiếp hai câu thơ là lời của ông chồng gửi vợ, nên sửa lại thành - Anh đi công tác Plây Cu dài dằng dặc biết ngày nào vê về? - Anh còn phải ghé Ban Mê Thuột thêm một tối mới về với em! Nhân đọc bài viết của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp, tôi xin viết lại câu chuyện này để góp vui cùng nhà văn và bạn đọc về một bài thơ dân gian "kiểu Bút Tre", nhưng lại có tác giả hẳn hoi tríchBố đi công tác xa Nhà mình tràn nỗi nhớ Không nghe ai than thở “Sao tôi mệt thế này!”Mẹ sẽ tha hồ bày Sách vở và giấy bút Mỗi bữa ăn một chút Không người nhắc “Ăn thêm!”Chẳng có ai ở bên Giục mẹ giờ uống thuốc Lau cho mẹ vết xước Trên bàn tay gầy không ai hát hò Điệu dân ca quan họ Câu này sang câu nọ Cười vang cả gian đấm lưng cho bà Thay bố vào mỗi tối Kê cho ông chiếc gối Như bố làm hằng giả Đỗ Nhật Khi bố đi công tác, SGK Tiếng Việt lớp 1, Tập 2 Cánh diềuBài thơ Khi bố đi công tác Đỗ Nhật Nam Bố đi công tác xa, Nhà mình tràn nỗi nhớ, Không nghe ai than thở “Sao tôi mệt thế này!”. Mẹ sẽ tha hồ bày, Sách vở và giấy bút, Mỗi bữa ăn một chút, Không người nhắc “Ăn thêm!”… Khi bố đi công tác thơ Bà nội bà ngoại Nguyễn Hoàng Sơn Bà ngoại bên quê mẹ, Bà nội bên quê cha, Cháu yêu cha, yêu mẹ, Và thương cả hai bà. Bà ngoại chăm làm vườn, Vườn bà bao nhiêu chuối, Yêu cháu, bà trồng na, Chẳng nghĩ mình cao tuổi… thơ Bếp lửa Bằng Việt Một bếp lửa chờn vờn sương sớm, Một bếp lửa ấp iu nồng đượm, Cháu thương bà biết mấy nắng mưa! Lên bốn tuổi cháu đã quen mùi khói, Năm ấy là năm đói mòn đói mỏi, Bố đi đánh xe, khô rạc ngựa gầy, Chỉ nhớ khói hun nhèm mắt cháu, Nghĩ lại đến giờ sống mũi còn cay! Hôm nay có công việc nên tôi phải tranh thủ thức dậy sớm. Vừa mở cửa ra đã thấy những cô chú, anh chị công nhân đã dậy từ sớm và chuẩn bị đi làm rồi. Và tôi biết họ luôn bắt đầu 1 ngày mới như vậy… xin chia sẻ các bạn những bài thơ hay nói về nỗi lòng của những người công nhân rời xa quê nghèo để lên thành phố làm việc. ĐỜI CÔNG NHÂN – Thơ Nguyễn Văn Hậu Sáng ra chẳng thấy mặt trời Lao vào công việc từ ngày đến đêm Cơm canh chẳng có thứ chi Ăn cho qua bữa đến giờ làm thôi Ngày làm thì cũng như đêm Có bao nhiêu đó mà làm thế thôi Lúc về cũng chẳng được yên Này là đứng lại xếp hàng cái coi Mày mà chen lấn lung tung Tao cho biên bản tháng lương mất tiền. CÔNG NHÂN – Thơ Minh Thiên Quần quật từ sáng đến hôm Cơm không đủ bữa, ốm nhom hao gầy Tối về xóm trọ bầy hầy Tuổi thân rượu đế nóc đầy cho quên. Mặc kệ ngày tháng buồn tênh Lương đầu tháng lãnh, chênh vênh nợ nần Mần năm, mần tháng phải mần Cả đời không có một lần thảnh thơi. Thơ công nhân nhiều vất vã lo toan. Bài thơ Kiếp Công Nhân nhiều vất vã Thương cho cái kiếp công nhân Một ngày tám tiếng, chai sần đôi tay Sáng nào cũng gặm củ khoai Chiều về xe đạp, mệt nhoài cái chân. Cứ thế…rồi cũng quen dần Đồng lương mỗi tháng cũng gần 3 chai Quen em, cô gái chân dài Tiền em xài phí, mỗi ngày 4 trăm. Hết tiền em lặng mất tăm Còn anh nhịn đói lặng thầm đớn đau Thấy em đi với người giàu Chiếc pho hai cửa, có màu đỏ tươi. Trông em ra vẻ khi người Nhìn anh, nhếch mép em cười bĩu môi Thôi thì….đành chịu đơn côi Sáng ra anh vẫn…..gói ..xôi mỉm cười..! Bài thơ Công Nhân Vất Vã mà Lương ít ỏi Công nhân vất vả trăm bề Cơm ăn hai bữa chẳng thấy phê Ngày ngày tăng ca và tăng mãi Đồng lương ít ỏi cảnh nhà thuê Sáng sáng đi làm đầy suy tính Tối về mì gói thật buồn ghê Thời gian hạnh phúc hồn xa vắng Một cõi đi về chán tái tê! ĐỜI CÔNG NHÂN – Thơ lục bát Thái Tài Bôn ba rời chốn quê nhà Ôm theo hy vọng thiết tha đổi đời Mưu sinh lao khổ đầy vơi Gian nan vất vã sống đời công nhân Hao gầy khuya sớm xác thân Tăng ca thêm việc chẳng hề oán than Mong sao thêm được nhiều hàng Cuối tháng được lãnh thêm vài ngàn lương Đêm đêm khắc khoải canh trường Chi li tính toán tương lai mịt mờ Bao nhiêu khao khát mộng mơ Bấy nhiêu trăn trở lo toan đủ bề Tiền điện nước….tiền nhà thuê Tiền cơm tiền áo…não nề lắm thây Chải bương khó nhọc đêm ngày Chỉ mong cuộc sống đủ đầy bình yên Miệt mài cần mẫn chuân chuyên Vẫn luôn chịu khó siêng năng từng giờ Vẫn luôn hoài vọng ước mơ Tương lai rạng rỡ ấm no gia đình… ***Xem thêm Chùm thơ nhớ nhà, nhớ quê của người tha phương Thơ viết về người công nhân lương thấp, nhiều vất vã ĐỜI CÔNG NHÂN – Thơ Lê Duyên Cuộc đời công nhân Gian truân vất vả Sớm hôm tất tả Đi sớm về khuya. Lương vừa cầm về Trải đều các quán Tiền nhà tiền điện Tiền nước tiền ăn Trăm thứ bà rằn Đủ ăn tàm tạm Cơm rau đạm bạc Ba bữa qua ngày Lao động hăng say Vẫn hoàn nghèo khổ. PHẬN ĐỜI CÔNG NHÂN – Thơ Thanh Linh Mấy ai biết phận đời túng thiếu Kiếp công nhân ai hiểu được đây? Dầm mưa dãi nắng đêm ngày Thức khuya dậy sớm hao gầy xác thân. Vội thức giấc khi trời chưa sáng Trăng mùng mười ló dạng đầu non Ngoài sân sương ướt vẫn còn Gà kia chưa gái, cú con chưa về. Mặc quần áo đi làm vội vã Quán bên đường lót dạ qua loa Bánh mì, cháo trắng, nui sò Ăn gì cũng thế, cho no được rồi. Chiều về đến khi thì ăn quán Đôi khi thì cũng chẳng có cơm Một mình hiu quạnh sớm hôm Tối về một gói mì tôm no lòng. Ngày đầu tháng tiền phòng phải đóng Lãnh lương thì cũng “hõng” bao nhiêu! Tiền cơm, tiền nước, chi tiêu Tính ra có lúc còn nhiều hơn lương. Rồi cuối tháng không tiền phải đói Nổi lòng này biết nói với ai? Thôi đành ngậm đắng nuốt cay Buồn cho số kiếp, thương thay phận đời. Thơ viết về đời công nhân lương thấp, nhiều thứ phải lo. CUỘC ĐỜI CÔNG NHÂN – Lục bát thơ Nguyễn Mây Công nhân là thế này đây Tô mì lót dạ qua ngày là xong Đôi khi cũng thấy xót lòng Nhưng thôi mặc kệ cũng không hề gì! Ai trong hoàn cảnh cu li Mới hay thấu hiểu những gì buồn vui Thời gian vẫn cứ lặng trôi Tuổi xuân gửi lại về nơi trốn nào! Thân em như kiếp con con tằm ” kiếm ăn được mấy đêm nằm nhả tơ” Cả đời chẳng dám ước mơ Ngày làm vất vả mong chờ đến lương! Nhận tiền mà thấy thảm thương Số tiền ít ỏi biết nhường chia sao? Rưng rưng dòng lệ trực trào Thương cha mẹ lắm biết sao bây giờ! Ở quê mẹ cũng đang chờ Chút tiền con vẫn hằng mơ gửi về Người ơi! Em nói người nghe Tiền lương gửi mẹ đã về đến nơi! Tết này em lại lẻ loi Tiền đâu? Mua vé để rồi về quê!!!!! PHẬN CÔNG NHÂN – Thơ Chu Thế Vinh Thật vất vả bởi còn túng thiếu Phận công nhân ai hiểu ai hay Dầm mưa dãi nắng đêm ngày Thức khuya dậy sớm hao gầy tả tơi Mở mắt dậy khi trời chưa sáng Trăng mùng mười ló rạng đầu non Ngoài sân sương ướt vẫn còn Gà kia chưa gáy cú con chưa về Mặc quần áo rồi thì vội vã Quán ven đường lót dạ đơn sơ Bánh mì cháo trắng hoặc ngô Ăn gì cũng được miễn no được rồi Gian nan nhất tiết trời nắng hạ Mồ hôi rơi tầm tã đêm ngày Thế nhưng cũng vẫn hăng say Bán hàng phục vụ bác này chị kia Tối nuốt vội đôi thìa cơm nhã Lấy sức bởi vất vả suốt ngày Ngẫm đời sao lắm đắng cay Buồn cho số phận kiếp này công nhân. ĐỜI CÔNG NHÂN – Thơ Tùng Trần Đời công nhân vất vả lắm ai ơi Đổi chén cơm bằng nụ cười héo hắt Cũng có khi phải trả bằng nước mắt Nhịn bao lời mà se thắt con tim Đời công nhân chỉ biết sống lặng im Sáng tinh mơ lo tìm đồ lót dạ Khi gói mì tôm cùng ly nước lã Chiều ổ bánh mì vội vã tăng ca Đời công nhân cơm mắm muối dưa cà Có kẻ phải..xa mẹ cha già yếu Bởi kiếp nghèo với bộn bề túng thiếu Cũng có người chữ hiếu chẳng trả xong Đời công nhân như con nước giữa dòng Cứ nổi trôi bềnh bồng không lối thoát Nghĩ tương lai mà ngậm ngùi chua sót Cũng phận đời sao chẳng được như ai Đời công nhân gian khổ cứ miệt mài Chẳng biết đâu chữ ngày mai tương sáng Nên những khi lệ đêm trường lai láng Thấy đời mình như một áng mây đen. ***Xem thêm Chùm thơ hay viết về những người đi làm thuê vất vã Thơ công nhân nghèo nợ nần vì nhiều thứ phải lo KIẾP CÔNG NHÂN – Thơ Đoàn Văn Tiếp Trời sinh số kiếp bần cùng Làm hoài vẫn nợ tứ tung nè trời! Đêm ngày mệt mỏi chơi vơi Cơm không đủ bữa, nụ cười hắt hiu Tiền thuê nhà trọ tăng nhiều Rồi tiền điện nước, tiền tiêu xăng dầu Việc làm thì chẳng ra đâu Có bao nhiêu đó, nhức đầu chịu thôi Công nhân cực khổ lắm rồi Thôi đành mặc kệ, mồ hôi rơi đầy Cuộc đời ngẫm thấy đắng cay Buồn cho số phận, hao gầy tả tơi Sáng ra chưa thấy mặt trời Ngoài đường sương xuống còn rơi ướt người Bánh mì, cháo trắng,… cầm hơi Ăn cho qua quít, phận đời công nhân Nhớ quê lòng dạ bần thần Bao năm trăn trở, xác thân hao mòn Tối về gác trọ cỏn con Mưu sinh khổ nhọc…Chẳng còn yêu ai! VIẾT VỀ NGƯỜI CÔNG NHÂN – Thơ Việt Hoàng Sinh ra từ ở làng quê Nhưng em bỏ nghề cày cấy ruộng nương Giờ đây công việc em thường Đi theo con đường làm chú công nhân Công, nông hai việc sát gần Em vốn chuyên cần nên thích hợp thôi Ruộng nương bán cả hết rồi Nên em hết thời đội nắng cõng mưa Cày cấy năm có hai mùa Công nhân ta vừa có việc quanh năm Ngày công thu nhập tiền trăm Nếu tính không nhầm được mấy chục cân Cộng thêm chăm chỉ chuyên cần Mỗi tháng cũng gần chi đủ xăng xe Tránh được cái nắng mùa hè Đỡ rượu đỡ chè đám xá bỏ công Có việc ta khỏi nông bông Sáng cấy trưa trồng chiều tối gặt ngay Thế là đã hết một ngày Công nhân thế này hơn hẳn nông dân… NHỮNG GIỌT MỒ HÔI – Thơ Việt Hoàng Song thất lục bát Dưới cái nắng đầu mùa gay gắt Những con người nhanh mắt nhanh tay Công nhân làm việc hăng say Mồ hôi nhễ nhại suốt ngày nắng oi Những tia nắng xăm soi từng chỗ Chiếu rọi vào từng lỗ hở da Mồ hôi chảy xuống mặn mà Vì lo cuộc sống chúng ta phải làm Vì công việc mải ham làm miết Chuyện trò vui quên hết nhọc nhằn Đi làm kiếm được miếng ăn Ta mới thấy được khó khăn thế nào Nói vậy thế làm sao thấy được Cuộc đời không nói trước điều gì Còn khỏe ta vẫn phải đi Trước là lao động sau thì kiếm ăn Đường tương lai khó khăn chồng chất Cuộc đời còn chật vật gian nan Thì thôi đừng có phàn nàn Mồ hôi đổ xuống xua tan đói nghèo… ĐỜI CÔNG NHÂN – Thơ Đoàn Văn Tiếp Đời công nhân số phận sao lầm lũi Làm cả đời đeo đuổi chẳng lên lương Muốn đổi thay cuộc sống khó trăm đường Đành phải chịu thảm thương vui vẻ sống! Sống tâm đức nên cuộc đời thất vọng Chuyện thường tình lắng đọng mãi trong ta Cũng đôi khi thấy ngượng nghịu cười xòa Đành im lặng bỏ qua cho an phận ! Muốn thay đổi cuộc đời sao vương vấn Nên ưu tư lấn cấn cứ bần thần Ước mơ nhiều kết quả nặng ngàn cân Phải gánh chịu nợ nần không trả nỗi! Giờ ngó lại thấy cuộc đời tăm tối Đời công nhân dằn vặt nỗi chán chường Ôm trong lòng bao cay đắng đau thương Đành buông bỏ đời vô thường chẳng tiếc. ***Xem thêm Chùm thơ nỗi nhớ cha mẹ của người con xa xứ thật hay Những bài thơ tâm sự đời công nhân với những sáng tác mới nhất VIẾT VỀ CÁC ANH CHỊ CÔNG NHÂN – Thơ Việt Hoàng Viết về Anh chị công nhân Hăng say lao động chuyên cần đảm đang Xuất thân từ những xóm làng Đồng ruộng bán hết chuyển sang nghề này Còn trẻ xin vào ngành may Những người quá tuổi việc này việc kia Xã hội mọi việc phân chia Mỗi người một việc nọ kia mà làm Vì còn sức khỏe phải ham Đến khi già yếu chẳng làm được đâu Công nhân chẳng mệt cái đầu Đồng lương hàng tháng cũng đâu thiếu tiền Thôi thì cuộc sống bình yên Chi tiêu hợp lý đồng tiền làm ra Chỉ mong đời sống hài hòa Thoát li đồng ruộng là ta sướng rồi Đành rằng cũng đổ mồ hôi Nhưng ta không phải đứng ngồi nắng mưa Tuy chẳng có của dư thừa Không còn chịu cảnh sớm trưa ngoài đồng Vẫn là cái phận công, nông Nhưng ta thoát cảnh ruộng đồng nấm chân Chúng mình chăm chỉ chuyên cần Cuối năm được thưởng những phần quà to… NGƯỜI CÔNG NHÂN – Thơ Nguyễn Tài Nghị Sáng đi làm trời còn mờ tối Đêm ra về phố gọi đèn lên Ngày ngày như thế đã quen Cũng vì cơm áo bon chen với đời. Lúc sáng đi tươi cười vui vẻ Khi tối về xương rẽ cũng nhừ Có khi người ngợm lừ đừ Nhưng vì cuộc sống chẳng từ gian nan Đời công nhân lầm than lăn lộn Miếng cơm ăn bị trộn mồ hôi Hỡi ai ,những kẻ ăn chơi Biết chăng cống hiến của người công nhân ?! NỮ CÔNG NHÂN NGÀNH CƠ KHÍ – Thơ Hoa Sữa Phụ nữ ngành cơ khí Vất vả nào ai hay Áo quần bẩn suốt ngày Dầu máy thật nhem nhuốc Đôi bàn tay gầy guộc Khuân sắt thép thương ghê Giày bảo hộ nặng nề Cõng bàn chân bé nhỏ Trong nghề mới hiểu rõ Tiếng ồn nhức cả tai Ca kíp suốt đêm dài Canh máy không ngừng nghỉ Anh từng có suy nghĩ Phụ nữ là yếu mềm Đến công ty mà xem Họ mạnh mẽ thế nào Những cỗ máy thật cao Công suất vài trăm tấn Nguy hiểm là vô tận Tới tính mạng con người Vận hành máy vẫn tươi Những bông hoa xinh đẹp Yêu đôi bàn tay thép Đang mải miết xây đời… TÂM SỰ NGƯỜI CÔNG NHÂN MỘC MÁY – Thơ Gió Đại Ngàn Là phận gái từng ngày vui với gỗ Có nỗi niềm chưa thổ lộ cùng ai Hết xuân qua mùa hè đến dông dài Cứ lặng lẽ vết chân chai nền xưởng Rồi mỗi buổi cùng tiến về một hướng Chẳng sai giờ dù gió chướng lạnh da Bởi trong tâm công ty cũng là nhà Có công việc để cho ta nguồn sống Đến nhà máy nhiều dây chuyền chuyển động Tiếng máy bào máy cắt rống inh tai Máy ghép ngang máy khoan mộng máy mài Làm rộn rã mỗi ban mai thức dậy Làm nghề mộc cũng hiểm nguy lắm đấy Tiếp súc cùng dao sắc cấy hợp kim Luôn chú tâm nếu không muốn phải tìm Vài ngón tay nằm im trong hút bụi Cũng cơ cực và mang nhiều nỗi tủi Nhưng bản thân vẫn gần gũi yêu nghề Dốc sức mình hòa với những đam mê Dẫu thấm mệt mà không hề chán nản Cầm cây bút viết đôi dòng tản mạn Để cho đời cho bạn biết nghề tôi Đêm về khuya sương xuống đã lạnh rồi Cả nhà máy dần trôi vào giấc ngủ. CHỊ NẤU ĂN CHO CÔNG NHÂN – Thơ Việt Hoàng Lục bát biến thể Tôi viết tặng chị nấu ăn Vất vả nhọc nhằn phục vụ công ty Hằng ngày tính toán chi li Tính phải ăn gì ngon miệng công nhân Các chị niềm nở ân cần Chia xuất chia phần từng xuất đếm đong Khi mọi người đã ăn xong Các chị xoay vòng dọn dẹp rửa lau Các chị phân việc cho nhau Bếp núc sạch làu thực phẩm vệ sinh Các chị cố gắng hết mình Giữ được cảm tình tất cả công ty Các chị vất vả quản chi Tất cả là vì sức khỏe công nhân Cảm ơn tôi viết mấy vần Lời thơ thêm phần lao động hăng say… KẾT Các bạn vừa xem qua những bài thơ viết về cuộc sống khó khăn, vất vã của người công nhân từ nhiều tác giả. Hãy chia sẻ cảm nhận, nỗi niềm của bạn về cuộc sống công nhân ở phần bình luận bên dưới nhé!.

thơ anh đi công tác xa nhà